ĐAM MÊ ĐANG ĐƯỢC ĐÁNH GIÁ QUÁ CAO
Những người trẻ mang trong mình nỗi đau khổ phải tìm ra "đam mê".
Ai cũng nói về đam mê, một số người thành công trước họ cũng nói nhiều về đam mê.
Có những người cực đoan, họ còn cho rằng sống phải có đam mê.
Ai không có đam mê coi như sống không bằng chết.
(Thật kinh khủng)
Vậy đam mê là cái gì?
Bao giờ nó đến?
Làm cách nào để tìm thấy?
Mà... liệu nó có thật không?
Nếu không tìm thấy đam mê thì có sao không?
Nếu không có đam mê, tất cả những thứ chúng ta đang có liệu có đáng là đồ bỏ đi hết không?
Sự thật là ngay cả khi không có đam mê, chúng ta vẫn có thể ăn, có thể ngủ, có thể tận hưởng một ngày của mình, có thể giúp đỡ người xung quanh mình, có thể nhận ra sự tồn tại có ích của mình.
Và kỳ lạ thay, khi làm được những việc kể trên cũng chính là lúc chúng ta cảm thấy thật nhiêu đam mê và yêu thương với cuộc đời này.
Con người chúng ta không chỉ có riêng phần cảm xúc.
Chúng ta là một hệ thống phức tạp với nhiều thứ thú vị và thú vị hơn cả cảm xúc ^^
Cảm xúc, dù đó là loại hot hit nhiều người nói tới như đam mê, thích thú hay loại khác ít được để ý tới như buồn chán đi nữa, cũng chỉ là thứ được sinh ra từ suy nghĩ và nhận thức của con người mà thôi.
Chừng nào chúng ta còn nghĩ đam mê hay các loại cảm xúc khác là thứ đến từ bên ngoài, còn là thứ phụ thuộc vào một cái gì đó, thì chừng đó chúng ta vẫn còn đau khổ và không nhìn thấy "đam mê" của mình.
Nhận xét
Đăng nhận xét
Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của mình <3